Dòng thông tin RSS

Category Archives: Meo Meo

{Meo Meo} Người lớn | TaoHun(Han)

Posted on

Tựa: Người lớn

Nhân vật: Tao, Sehun, Luhan (một tẹo)

 

Vào khoảng 9 giờ tối tại kí túc xá của 12 chàng trai, có một thằng nhóc đang ngồi bó gối một góc tại phòng khách chờ mấy anh của nó tắm.

Sehun vừa đi mua trà sữa cùng Luhan về thì để ý thấy cái tên nhóc đó.

Luhan bảo Sehun bỏ ly trà sữa của anh vào tủ lạnh để chốc tối anh uống.

Sehun ngoan ngoãn nghe lời làm theo lời anh nó dặn rồi đi đến chỗ tên nhóc bó gối.

– Ê, bị tự kỉ hả?

Thằng nhóc lắc đầu.

– Bị ăn hiếp?

Thằng nhóc lại lắc đầu.

– Bị bỏ rơi?

Thằng nhóc gật gật cái đầu.

– Sao thế? Kể đây nghe!

Thằng nhóc chỉ chỉ cái cửa bồn tắm. Sehun nhìn theo, đoán già đoán non là mấy anh lớn đang tắm ở trong đó.

– Không ai tắm với cậu hả?

Thằng nhỏ  gật đầu lia lịa, bĩu cái môi dài 3 thước của nó ra.

– Haizz. Lại không ai chịu tắm với cậu hả?

– Ừ…

– Vậy lát tớ tắm với cậu~

– Người lớn thật khó hiểu.

– Hả?

Thằng nhóc nhìn vô cái cửa nhà vệ sinh trầm ngâm một tẹo rồi hỏi Sehun.

– Có phải tụi mình còn con nít quá nên người lớn người ta không hiểu mình phải không?

Sehun lắc cái đầu qua lắc lại đầu lại mấy lần, mắt ngó ngó lên trần nhà, ra vẻ suy tư.

– Người lớn cũng từng là con nít mà, chắc họ quên mất rồi?

Nói xong Sehun chạy lại tủ lạnh lấy ly trà sữa của Luhan đưa cho thằng nhóc bó gối.

– Nè! Cầm lấy đi, người lớn này còn con nít lắm nên sẽ hiểu cho con nít tụi mình thôi, keke.

Nghe đâu tối hôm đó kí túc xá có chơi trò rượt đuổi đêm khuya giữa mấy người lớn với mấy đứa con nít.

 

– Hết rồi nè –

Advertisements

{Fanfic|?Shot} Hai ngã vòng xoay | HunHan

Posted on

Tựa truyện: Gặp / Hai ngã vòng xoay

Tác giả: Hyuuga Ayumi

Nhân vật: Luhan, Sehun

Cảnh báo: Nhân vật trong truyện không thuộc về tác giả

Thể loại: Truyện ngắn

Đánh giá: K+

Mô tả: Giữa hàng tỉ tỉ người trên thế giới, hàng nghìn người từng đi ngang qua bạn và hơn hàng trăm cuộc gặp gỡ, liệu sẽ có bao nhiêu người sẽ ở lại với bạn?

Tóm tắt: Đôi khi Luhan tự hỏi có phải con người nay đã không còn cần nhau như lúc trước?

 

Lời tác giả: Cám ơn bạn đã dành thời gian ra để đọc phần mở đầu của câu chuyện này.

Mình đã viết nó khá lâu rồi và gần 3000 từ nhưng vẫn chưa biết viết tiếp thế nào nên thử đem phần đầu lên nhà trưng cầu ý kiến một chút.

 

————————————-

 

Dù là ở Seoul hay Bắc Kinh thì với Luhan cũng thế mà thôi. Dòng người lạ lẫm vẫn cứ thế mà vô tình vội đi ngang qua nhau, cũng như những bông tuyết hết sức vô tư, rơi xuống muôn nơi không chờ đợi ai.

 

“Này, đang ở đâu thế?” Luhan ngước nhìn bầu trời đêm Seoul đang ban phát những hạt tuyết đầu đông. Đưa đôi tay lên cao, không chờ những bông tuyết trắng đáp trả, cậu con trai Bắc Kinh bắt lấy chúng.

 

Vào một ngày Giáng Sinh thế này, lẽ ra Luhan đã cùng những người bạn của mình tận hưởng nó. Nhưng đáng buồn là dự định ban đầu đã bị tan tành, đứa này thì có hẹn với người yêu, đứa kia bận chung vui với gia đình, và đứa nọ thì lại phải làm thêm. Vậy đấy, bạn bè, những lúc cần chia gánh nặng thì lúc nào cũng có mặt, còn khi cần chia sẻ chút vui vẻ thôi, thật chẳng dễ dàng chút nào, Luhan cho là như thế.

 

 

Sau buổi sáng sớm phải tỉnh giấc vài bận bởi mấy cuộc gọi đến hủy cuộc hẹn đã được hẹn từ trước, Luhan nằm dài ra giường và quay lại giấc ngủ nửa tỉnh nửa mơ lúc nào chẳng hay. Đến tận khi đèn ngoài phố đã sáng và hắt vào rèm cửa sổ cạnh giường, Luhan mới lờ mờ mở mắt đi vào nhà vệ sinh để thay quần áo. “Vui một mình cũng là vui mà,” cậu vừa nói vừa mỉm cười, trông rất hạnh phúc khi bước ra khỏi căn hộ.

 

Đi dạo loanh quanh những khu phố không quá sầm uất vào những ngày mà mọi người cho là đặc biệt thế này khiến Luhan càng thấy vui thú hơn. Lượn lờ qua lại những cửa hàng quà lưu niệm, cậu chọn đại một món đồ để tặng cho mình nhân dịp Giáng sinh năm nay. Sau nhiều sự lựa chọn và do dự, cuối cùng cậu cũng chọn được vài món đồ có hình chú thuần lộc mang tính chất rất phù hợp với Giáng sinh.

Trên con đường vòng để đến tiệm cà phê ưa thích, Luhan bắt gặp một tình huống mà thật tình cậu không chỉ muốn đứng đó quan sát.

–       Thằng kia! Khôn hồn thì đưa hết tiền ra đây!

–       Tôi không có nhiều tiền.

–       Vậy để mạng lại đi!

Vừa dứt câu, tên to cao mặc áo đen đó ra hiệu cho bốn tên đi cùng hắn đấm đá không thương tiếc vào người cậu con trai đang ngồi khuỵu xuống đường, hai tay bắt chéo che lấy mặt. Cậu ta không la và cũng không nói gì thêm nữa, chỉ biết chịu đựng cho đến khi mấy tên hung tợn kia đánh đấm chán chường rồi rời đi.

 

Tự dưng cảm thấy có chút hứng thú, Luhan bước đến chỗ cậu con trai kia. Vừa vỗ vai tên ấy, Luhan hỏi: “Này, có sao không cậu gì đó ơi?” Không thấy tiếng trả lời, Luhan cúi người ngồi xuống nhìn xem sao thì thấy một gương mặt thanh tú đang nhăn nhó vì đau. Luhan đoán rằng do sợ mất cái mặt “ăn tiền” của mình nên cậu con trai này mới che mặt không để lũ khi nãy đánh trúng. Nở một nụ cười nhẹ, cậu ân cần hỏi lại một lần nữa: “Này, có sao không?”

 

Tên kia đưa mắt nhìn Luhan trông không mấy thiện cảm đáp: “Không sao. Cám ơn.” Cậu ta đứng dậy phủi phủi khắp đồng phục rồi nhặt những thứ bị rơi rớt bỏ lại vào trong cặp. Sẵn cái miệng đang cười, Luhan hỏi han: “Đi học về à?” Tên kia cũng chẳng thèm trả lời. Luhan hỏi tiếp: “Sao cậu không đánh trả?”

–       Tôi không muốn bị trường kiểm điểm.

–       Cứ bảo là phòng vệ cá nhân.

–       Chúng còn đông nữa.

–       Cậu nói đúng! Những năm người cơ mà.

 

Sau khi đã thu dọn xong, cậu con trai mặc đồng phục gật nhẹ đầu tỏ ý cám ơn việc hỏi thăm vừa nãy của Luhan rồi quay lưng đi, để lại Luhan đằng sau với vẻ mặt thích thú. Luhan đi chầm chậm theo sau cậu trai được vài bước. “Má trái bị xước kìa! Cho cậu băng cá nhân này.” Cậu con trai có vẻ hơi ngần ngại khi nhìn thấy miếng băng cá nhân hình thuần lộc trông rất trẻ con từ tay người con trai kia. “Cám ơn…”

–       Này, đi uống cà phê không?

–       Không.

–       Sao vậy? Tôi trả.

–       Trà sữa.

–       Cũng được, cứ đến nơi nào cậu thích.

Họ dừng chân tại một tiệm trà sữa trông bắt mắt bởi tường mang gam màu tươi sáng và được trang trí kèm những họa tiết dễ thương. Luhan nhìn nhanh một lượt dáng vẻ bên ngoài tiệm rồi bước vào sau cậu con trai kia. Cậu con trai kia có vẻ quen thuộc với nơi này, nhanh nhảu chạy đến quầy gọi nước và còn cười nói với bác chủ tiệm. Trong lúc cả hai đang ngồi chờ nước được mang ra, Luhan đã bắt chuyện với cậu con trai kia.

–       Tôi là Luhan. Còn cậu?

–       Sehun.

–       À! Sehuna, cậu đang học cấp 3 phải không?

–       Phải. Năm ba. Còn cậu?

–       Tôi à? Đại học năm hai. Tôi là du học sinh đến từ Bắc Kinh.

–       Vậy ra anh không phải người Hàn? Và anh lớn hơn tôi?

–       Phải! Có gì lạ sao?

–       Không hẳn. Chỉ là hơi ngạc nhiên. Vậy tôi gọi anh là “hyung”?

–       Tùy cậu.

–       Ừm. Hyung.

–       Nghe hay đấy! Haha.

–       Tiếng Hàn của anh rất khá.

–       Thật sao? Cám ơn! Tôi học khoa Ngôn ngữ và Văn hóa Hàn Quốc mà.

–       Ra vậy. À… Cám ơn anh về miếng băng cá nhân.

–       Dễ thương chứ? Tôi vừa mua khi nãy. Hình con thuần lộc, là họ của tôi theo tiếng Trung đấy! Tôi thích mua mấy thứ có hình nai hay thuần lộc, trông thích thích mắt.

–       Vâng, dễ thương. Anh có vẻ tự hào về họ của mình nhỉ?

–       Ừm hửm. Họ là của ba mẹ cho mà.

–       Ừm. Giáng Sinh anh không đi chơi à?

–       Đang đi đây. Với cậu này.

–       Tôi vừa đi học về. Anh không đi với bạn?

–       Không. Một mình là đủ rồi. Có thêm cậu lại càng vui.

–       Ừm.

 

–       Xin lỗi đã để quý khách phải chờ lâu! Chúc quý khách dùng ngon miệng!

Luhan gật đầu và cười cám ơn chị phục vụ xinh xắn rồi quay qua ra hiệu cho Sehun cũng dùng nước đi. Trong lúc nhâm nhi ly trà sữa, hai người bọn họ trao đổi qua lại những thông tin, mẩu chuyện vặt của mình. Cũng thật kì lạ, cả hai chỉ lần đầu gặp nhưng lại nói chuyện với nhau hết sức thoải mái. Cứ như họ đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi, hay là như thể vì chẳng sợ người kia biết mình là ai và nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại đối phương nên không cần phải lo sợ giấu diếm điều gì? Bản thân cả hai cũng không rõ nữa, chỉ là họ tự buông mình vào những câu chuyện vu vơ có đôi phần nhạt nhẽo nhưng chẳng ai muốn dừng lại. Cuối buổi trò chuyện đó, trước khi chào tạm biệt nhau, hai cậu con trai đã trao đổi số điện thoại kèm lời hẹn gặp lại.

{Meo Meo} Tay nè, nắm đi~ / Take me away | KaiTae / KaiTaem

Posted on

Tựa:
Tiếng Anh: Take me away
Tiếng Việt: Tay nè, nắm đi~Thể loại: Hường phấn chăng?Cặp đôi: KaiTaem (Kai nhà EXO và Taemin nhà SHINee)Từ chối: 2 tên này không phải của mình, chúng nó thuộc về thế giới của riêng hai đứa rồi . .

Tóm tắt: Vì sao lại không nắm tay tớ?

Ghi chú của Meo Meo:

– Đây không phải là fic gì nhé =))

– Cảm hứng từ hình trên.

– Hãy đọc theo nhịp nhạc bài này để không thấy nó nhãm/bựa…

– Vô cùng xin lỗi Quang Lương vì đã vô tình parody nhạc anh =))

– Nhắc nhớ ai đó đừng quên dự án làm cái FMV này =))

– Cảm theo nhịp cách dòng nha :”>

– Tặng mén Hina~ Trễ hẹn 1 tháng 1 ngày :”D~

 

——————————————

 

/Lời oán thán từ gió ngạo mạn/
Lặng lẽ đứng xa xa mà cũng gần ngay cạnh cậu.

Ánh nắng chiếu xuống, cậu lấy hai tay che ngang tầm mắt.

Này tên kia có nhìn thấy tên này đang ở bên đây không?

Nhìn thật lâu để không phải quên hay nhớ cái nét mặt vô cảm của cậu.

 

Rồi sẽ bao lâu nữa ta lại chia cách nhau?

Luôn bảo rằng: “Xa tớ đừng có nhớ nhé~” nhưng gần thế này đây đã nhớ đằng kia.

 

Đến gần và bảo cậu: “Bộ đui sao không thấy tớ đứng ngay đây?”

Nhìn lại tớ, cậu trả lời một cách ngu ngơ.

 

“Cứ tưởng đằng ấy phải ở xa xa xa lắm kìa~”

Chẳng thể ngờ trên đời có tên ngốc đến nhường này. Não cậu, có chứa não không vậy?

Tập ngay cùng sân khấu mà tìm đâu xa xôi vậy chứ không hiểu.

Người ta đứng đây rồi, kéo áo cậu, làm mặt cười tươi.

 

Sao lại không báo đáp người ta thế này?

Quay lại mà cười với đây một cái xem! Cười rồi này :”D

 

Nhìn tên ấy cười mà lòng khấp khởi không nguôi.

Đưa tay ra nắm thì mới biết ấy vô duyên.

Quật một cái, bay mất cái tay người ta đang nắm đi.
Nhưng bù lại…

Đằng ấy chẳng hiểu vì sao.

Nắm ngược lại tay đằng này.

 
/Sự chú ý đến bất ngờ của tên vô cảm/
Gió thổi bay bay, cái mái dài của cậu bay bay.

Sao lại đứng xa xa quá vậy? Sao mà qua bên đằng ấy đây?
Nhìn rồi lại giả lơ.

Nhìn rồi giả vờ vu vơ chốn đâu.

Này người kia, thấy người ta rồi thì mau đến đây.

 

Sao lại cái gương mặt tươi cười đến nham nhỡ quen thuộc thế này?

Làm ơn thay bằng cái kiểu cười khác dùm đằng này.

Nhìn thấy… mà ớn cả da gà, ấy ơi~

 

Này nhưng đừng vì mặt đây vô cảm mà lại liếc mắt đưa chốn khác.

Đây để sẵn tay bên phải cho ấy nhào đến mà đung đưa này.

 

Sao mà mặt lại phụng phịu đến muốn nhéo thế này?

 

Muốn đưa tay mà nhéo một cái.

Nhưng chắc bị ăn bụp quá…

Tại ấy bạo lực quá, đây chẳng dám liều…

 

Ấy lắc lắc nhẹ tay này, rồi hỏi vặn đây một câu.

“Nè sao không chịu nắm lấy tay đây hả?”

 

Vô ý nắm ngược lại tay ấy mà đã bị hỏi dồn vậy.

Thật cũng vô phương mà tìm ra câu trả lời.

Mà đâu phải không biết, đây chỉ là giả ngu không hiểu gì.

 

Đây mặt vô cảm nên ấy sẽ không phát hiện ra đâu.

Bởi khi nắm rồi, đây không nỡ bỏ ra…

{Vietsub} Where you at – Taeil

Posted on

Đổi khí cho nhà H.A nào!

Đây là bản nhạc nền của nhà, thực ra chỉ là vô tình nghe được nó thôi chứ mình không phải fans Block-B.

Mình bị say bởi giọng Taeil và giai điệu của bài nhạc này, cả lời bài hát nữa :”)

Enjoy~

 

 

{Meo Meo} Trời sáng rồi! | HanLay / LayHan

Posted on

Tựa: Trời sáng rồi!

Nhân vật: Yixing / LAY – Luhan

 

Đã gần 4h sáng.

 

“Mình tập lâu đến vậy rồi sao?” – Yixing nhìn lên đồng hồ và tự hỏi.

 

– Rầm!!!

Tiếng cửa phòng tập bị một lực đá của ai đó tác động vào.

 

– Này! Em muốn chết hả?

– Em vẫn còn sống đây mà!

– Sao không chết luôn đi!

– Em chết anh vui lắm sao?

– Ừh! Chết đi! Anh đây chỉ phải lần này đến đây hốt xác chú mày nữa thôi!

 

Hậm hực, bực bội, Luhan bước đến kéo thằng em nhỏ đi ra khỏi phòng tập.

 

– Từ từ! Em biết đi mà!

– Ừh! Còn biết nhảy nữa! Mà sắp chỉ nằm được thôi!

– Anh nói điên gì vậy?

– Không phải thắt lưng em chấn thương sao? Nhảy kiểu này có ngày nằm luôn một chỗ!

– Đã sao nào!

– Còn dám bướng!

 

Hai anh em nhà này cứ vậy mà cãi nhau suốt cả cái đường về ký túc xá.

 

Quẳng thằng em lên giường, thằng anh đi tắt đèn.

 

– Trời sáng đến bà nó rồi! Anh mày ngủ cái heo gì nữa!!!!!!!!!!!!!!!?

– Thì mọi khi anh vẫn ngủ nướng đấy thôi.

– Chứ không phải cứ vài ngày là phải giật mình khi gà chưa kịp gáy để đi kéo em về sao!

– Thì anh cứ để mặc em. Tập mệt em tự biết về.

– Vậy chừng nào mệt?? Tối nữa? Hay tới sáng mốt?

– Biết rồi!!!! Trời sáng rồi! Đi ngủ đi!

 

Cả hai nhìn nhau xong ai về giường nấy.

 

Trời sáng bảnh con mắt rồi.

 

 

/Mình trả nợ xong vài thứ… trời cũng sáng mất rồi ……….. /

/P.s: mục {Meo Meo} là mục dành cho Mèo lãm nhãm chứ không phải fic đâu :”>/

{Meo Meo} Trật cổ | HanLay

Posted on

Tựa: Trật cổ

Nhân vật: Luhan

 

 

Xi Luhan có một thói quen.Thói quen “quay trái hoặc quay phải”.

 

Riết thì thói quen thành tật.

 

Chính tật này khiến Luhan xém bị “trật cổ”.

 

 

Nguyên nhân dẫn đến nạn thường xuyên đau cổ của Xi Luhan.

 

Do hay ngoái nhìn theo Zhang Yixing.

 

 

Lý do vì sao hay nhìn theo Zhang Yixing.

 

Luhan bị bệnh nhiều chuyện.

 

Mà hình như có mình em nó “đáp ứng” nỗi nhu cầu của anh nó thôi.

 

“Nói qua nói lại” mới sung.

 

Nói với Xiumin đa phần Luhan chỉ nhận được câu “Ừ.” hay một cái gật đầu thôi.

 

Nên Xiumin chỉ dành cho Luhan chơi đá banh cùng chứ nhiều chuyện là phải tìm Yixing thôi.

 

 

Luhan nhớ rằng em nó có chứng “máu khó đông” rất nguy hiểm tới tính mạng.

 

Lâu lâu phải ngó theo coi nó có bị té hay đụng đầu vô đâu chảy máu không.

 

 

Nhưng mà… thật ra là do… Luhan hơi bị ấn tượng về màn nhảy “Nobody” của Yixing.

 

Nó thật sự quá mắc cười.

 

Nên anh nó hay tìm em nó ở mọi lúc để “cười vô mặt em nó”.

 

 

Nhưng mà, thật ra, Xi Luhan cũng chỉ là muốn tìm được “mỗi ngày một niềm vui” thôi.

 

Nên thành ra bây giờ bạn ấy mém bị “trật cổ”.

 

 

Nhưng mà nhìn theo em nó hoài thành thói rồi.

 

Giờ mà không nhìn nữa, chắc cổ anh nó sẽ bị trật nhịp mất.

[H.A Style] HanLay / LayHan

Posted on

LayHan ‘s Quote

“Brothers do not let you do stupid things”

%d bloggers like this: