Dòng thông tin RSS

Category Archives: ★ LuHan

{hina|drabble} Đông về rồi!

Posted on

Lời của Hina: Cơn lên sau khi dịch xong ‘First Snow’, các bạn có thể xem đây là tiền truyện của bài đó cũng được.  /=))/

Couple: SeLu (có lẽ) (chả biết nữa, viết xong thì thấy nó hợp hoặc nó có thể không là cp nào hết)

december-12-snowforest__87-nocal-2560x1440

“Chào, em vẫn khoẻ phải không?”

Một màu trắng tinh khôi, dần dần phủ kín không gian ấy.

Tôi bồi hồi tỉnh dậy sau một giấc mơ mang đầy hoài niệm. Không hiểu sao, mỗi khi trời trở lạnh, trong cơn mơ của tôi lại có anh. Ngày ấy, anh đến trong một trời lộng gió, gió thổi mạnh đến mức tôi chưa kịp thấy rõ khuôn mặt của anh, thì anh đã bước vào con tim tôi mất rồi.

“Này, em không thể hình dung được anh.”

Anh cười, lúc nào anh cũng cười dịu dàng như thế để thay cho những câu nói bất chợt của tôi.

“Nếu một ngày không còn gặp anh, có lẽ em sẽ quên khuôn mặt anh mất.”

Anh vẫn cười như vậy.

Với tôi, tất cả mọi thứ về anh đều thuộc về mùa đông, mùa của sự ấm áp trong khí trời lạnh buốt. Tôi có cảm tưởng, ở bên anh dù là mùa hè nóng oi ả hay mùa thu với những cơn gió mát rượi, thì cơn lạnh vẫn bao bọc lấy tôi. Vì anh dịu dàng và ấm áp đến mức con tim tôi lúc nào cũng khẽ run lên.

Tôi yêu mọi thứ thuộc về tháng mười hai, đặc biệt là giáng sinh. Bởi vì tôi thích thú cảm giác được mặc thật dầy những lớp áo để rồi thả mình dưới trời đông lạnh giá, cảm giác cuốn mình trong mấy lớp chăn rồi ngủ hết một ngày. Tôi thích không khí rộn rã ngộp kín hơi ấm của người với người trong những đêm cuối tháng mười hai, nên tôi yêu giáng sinh hơn bất cứ mùa dịp nào. Tôi luôn cảm thấy dễ chịu khi đông về kéo theo mọi thứ thuộc về đông. Có khi nào vì vậy, nên tôi mới thích anh không nhỉ?

“Em yêu mùa đông.”

“Thế à?”

“Có lẽ vì thế, em mới có hứng thú với anh chăng?”

Anh nhìn tôi như thể tôi vừa rơi từ ở đâu xuống, và rồi anh nhẹ mỉm cười.

“Thế cơ à!”

“Nhưng anh lại sinh vào mùa xuân, nên em có chút tiếc”

Anh xoa đầu tôi thật mạnh, kiểu như mắng nhẹ tôi ‘ngốc’. Tôi bất mãn, chán chường nằm dài ra bàn nhìn ngắm thời gian trôi thật chậm.

Anh là con người của tự do, không thuộc về nơi này cũng chẳng thuộc về nơi kia, càng không thuộc về tôi. Anh như chàng lãng khách của không gian, luôn muốn lang thang mọi nơi trên vũ trụ này không cần biết lý do là gì. Có một lần anh bảo với tôi rằng, có thể ngày mai ngủ dậy, anh sẽ không còn bên em nữa. Trong tôi như có một cơn gió nhẹ thổi qua.

“Anh, nhỡ lúc anh đi rồi mà giáng sinh chưa đến thì thế nào?”

Tôi làm mặt vờ hờn dỗi, như đứa trẻ đòi kẹo.

“Vậy thì từ hôm nay, chúng ta hãy nghĩ rằng mọi ngày đều là giáng sinh”

Tôi có chút hứng thú với ý tưởng của anh.

“Ngày mai giáng sinh rồi đó, anh đừng quên trò trao đổi quà nha!”

“Xin nhớ!” – Anh cười.

“Em muốn nghe anh hát, nhạc giáng sinh”

“Chờ mai đi nhóc” – Anh lại xoa đầu tôi như tôi là một đứa trẻ, hình tôi tôi không thích điều này lắm.

Thế là ngày hôm sau đó, chúng tôi vận đồ giáng sinh giữa ngày hè nóng oi ả. Và người xung quanh có vẻ nhìn chúng tôi không mấy được hoan nghênh lắm. Tôi biết làm vậy, thiệt là khó cho anh, nên bảo ngày mai không cần thế đâu, giáng sinh chỉ cần một ngày thôi mà.

Đôi lúc tôi có một ước mong đơn giản, là giá như anh có thể hoá thành những bông tuyết để tôi có thể luôn cảm nhận được anh mỗi khi đông về. Nhưng nghĩ lại thì nó không hề đơn giản tí nào.

Giáng sinh cuối cùng cũng đến, tôi vui vẻ khoác lên mình trang phục hợp mùa. Trước khi đi ra khỏi nhà, tôi không quên mang theo gói quà mình đã dự sẵn là sẽ trao đổi với anh. Nhảy chân sáo, lòng tôi rộn ràng dưới trời tuyết lành lạnh. Tôi đến đứng trước cây giáng sinh to được đặt ở quãng trường, nơi tôi và anh hẹn nhau.

Ngước lên nhìn nó, tôi mỉm cười. Hình như tôi cảm nhận được anh đã đến và đứng cạnh tôi.

“Vui thật, cuối cùng em có thể cùng đón giáng sinh với anh rồi”

Tôi quay sang bên cạnh, rồi cúi đầu cười ra tiếng. Chết thật, tôi quên mất mình đã tự rời xa anh trước khi đông đến rồi.

-End-

{Fanfic|Oneshot} Thanh – HunHan (Happy Birthday MeoMeo)

Posted on

Tựa: THANH

Tác giả: Hina.chan

Beta: Hyuuga Ayumi

Pairing: HunHan/Selu | Luhan x Sehun

Rating: K

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi.

Discription: Đôi lúc tôi muốn thế giới của mình được bình yên như cậu.

A/N:

1. Quà tặng sinh nhật muộn con Mèo với lời hứa ly trà sữa. Dù dở hay trung bình hay tuyệt cú mèo cũng đừng quên ly trà sữa đó =))

2. Ý tưởng tham khảo MV ‘The Moment’ của Aaron Yan.

 

B/N:  Vẫn như mọi lần, MeoMeo vừa là người beta lẫn đặt tên fic. Lần này mình đặt tên fic là “Thanh” bởi vì tiếng Trung có ba từ Hán Việt đều là “Thanh” tuy mang ba ý nghĩa khác nhau nhưng cả ba đều được hội tụ trong fic này.

1.  “声”: “Thanh” trong “thanh âm” tức là giọng nói, âm thanh, tiếng động – thế giới mà Sehun muốn bước vào.

2.   “清”: “Thanh” trong “thanh tĩnh” tức là sự yên lặng, yên ổn – thế giới mà Luhan muốn tìm đến, ngoài ra “thanh” này còn có nghĩa là “đơn thuần”.

3.   “青”: “Thanh” trong “thanh xuân” tức là thời còn trẻ, màu xanh nói chung, màu của cỏ non, màu của những gì chưa “chín”.

Thanh HH Fanfic

Câu chuyện của hai ta…

Bảo vệ: {Fanfic|Oneshot} Tựa? | HunHan (Happy Birthday MeoMeo)

Posted on

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

{Fanfic|?Shot} Hai ngã vòng xoay | HunHan

Posted on

Tựa truyện: Gặp / Hai ngã vòng xoay

Tác giả: Hyuuga Ayumi

Nhân vật: Luhan, Sehun

Cảnh báo: Nhân vật trong truyện không thuộc về tác giả

Thể loại: Truyện ngắn

Đánh giá: K+

Mô tả: Giữa hàng tỉ tỉ người trên thế giới, hàng nghìn người từng đi ngang qua bạn và hơn hàng trăm cuộc gặp gỡ, liệu sẽ có bao nhiêu người sẽ ở lại với bạn?

Tóm tắt: Đôi khi Luhan tự hỏi có phải con người nay đã không còn cần nhau như lúc trước?

 

Lời tác giả: Cám ơn bạn đã dành thời gian ra để đọc phần mở đầu của câu chuyện này.

Mình đã viết nó khá lâu rồi và gần 3000 từ nhưng vẫn chưa biết viết tiếp thế nào nên thử đem phần đầu lên nhà trưng cầu ý kiến một chút.

 

————————————-

 

Dù là ở Seoul hay Bắc Kinh thì với Luhan cũng thế mà thôi. Dòng người lạ lẫm vẫn cứ thế mà vô tình vội đi ngang qua nhau, cũng như những bông tuyết hết sức vô tư, rơi xuống muôn nơi không chờ đợi ai.

 

“Này, đang ở đâu thế?” Luhan ngước nhìn bầu trời đêm Seoul đang ban phát những hạt tuyết đầu đông. Đưa đôi tay lên cao, không chờ những bông tuyết trắng đáp trả, cậu con trai Bắc Kinh bắt lấy chúng.

 

Vào một ngày Giáng Sinh thế này, lẽ ra Luhan đã cùng những người bạn của mình tận hưởng nó. Nhưng đáng buồn là dự định ban đầu đã bị tan tành, đứa này thì có hẹn với người yêu, đứa kia bận chung vui với gia đình, và đứa nọ thì lại phải làm thêm. Vậy đấy, bạn bè, những lúc cần chia gánh nặng thì lúc nào cũng có mặt, còn khi cần chia sẻ chút vui vẻ thôi, thật chẳng dễ dàng chút nào, Luhan cho là như thế.

 

 

Sau buổi sáng sớm phải tỉnh giấc vài bận bởi mấy cuộc gọi đến hủy cuộc hẹn đã được hẹn từ trước, Luhan nằm dài ra giường và quay lại giấc ngủ nửa tỉnh nửa mơ lúc nào chẳng hay. Đến tận khi đèn ngoài phố đã sáng và hắt vào rèm cửa sổ cạnh giường, Luhan mới lờ mờ mở mắt đi vào nhà vệ sinh để thay quần áo. “Vui một mình cũng là vui mà,” cậu vừa nói vừa mỉm cười, trông rất hạnh phúc khi bước ra khỏi căn hộ.

 

Đi dạo loanh quanh những khu phố không quá sầm uất vào những ngày mà mọi người cho là đặc biệt thế này khiến Luhan càng thấy vui thú hơn. Lượn lờ qua lại những cửa hàng quà lưu niệm, cậu chọn đại một món đồ để tặng cho mình nhân dịp Giáng sinh năm nay. Sau nhiều sự lựa chọn và do dự, cuối cùng cậu cũng chọn được vài món đồ có hình chú thuần lộc mang tính chất rất phù hợp với Giáng sinh.

Trên con đường vòng để đến tiệm cà phê ưa thích, Luhan bắt gặp một tình huống mà thật tình cậu không chỉ muốn đứng đó quan sát.

–       Thằng kia! Khôn hồn thì đưa hết tiền ra đây!

–       Tôi không có nhiều tiền.

–       Vậy để mạng lại đi!

Vừa dứt câu, tên to cao mặc áo đen đó ra hiệu cho bốn tên đi cùng hắn đấm đá không thương tiếc vào người cậu con trai đang ngồi khuỵu xuống đường, hai tay bắt chéo che lấy mặt. Cậu ta không la và cũng không nói gì thêm nữa, chỉ biết chịu đựng cho đến khi mấy tên hung tợn kia đánh đấm chán chường rồi rời đi.

 

Tự dưng cảm thấy có chút hứng thú, Luhan bước đến chỗ cậu con trai kia. Vừa vỗ vai tên ấy, Luhan hỏi: “Này, có sao không cậu gì đó ơi?” Không thấy tiếng trả lời, Luhan cúi người ngồi xuống nhìn xem sao thì thấy một gương mặt thanh tú đang nhăn nhó vì đau. Luhan đoán rằng do sợ mất cái mặt “ăn tiền” của mình nên cậu con trai này mới che mặt không để lũ khi nãy đánh trúng. Nở một nụ cười nhẹ, cậu ân cần hỏi lại một lần nữa: “Này, có sao không?”

 

Tên kia đưa mắt nhìn Luhan trông không mấy thiện cảm đáp: “Không sao. Cám ơn.” Cậu ta đứng dậy phủi phủi khắp đồng phục rồi nhặt những thứ bị rơi rớt bỏ lại vào trong cặp. Sẵn cái miệng đang cười, Luhan hỏi han: “Đi học về à?” Tên kia cũng chẳng thèm trả lời. Luhan hỏi tiếp: “Sao cậu không đánh trả?”

–       Tôi không muốn bị trường kiểm điểm.

–       Cứ bảo là phòng vệ cá nhân.

–       Chúng còn đông nữa.

–       Cậu nói đúng! Những năm người cơ mà.

 

Sau khi đã thu dọn xong, cậu con trai mặc đồng phục gật nhẹ đầu tỏ ý cám ơn việc hỏi thăm vừa nãy của Luhan rồi quay lưng đi, để lại Luhan đằng sau với vẻ mặt thích thú. Luhan đi chầm chậm theo sau cậu trai được vài bước. “Má trái bị xước kìa! Cho cậu băng cá nhân này.” Cậu con trai có vẻ hơi ngần ngại khi nhìn thấy miếng băng cá nhân hình thuần lộc trông rất trẻ con từ tay người con trai kia. “Cám ơn…”

–       Này, đi uống cà phê không?

–       Không.

–       Sao vậy? Tôi trả.

–       Trà sữa.

–       Cũng được, cứ đến nơi nào cậu thích.

Họ dừng chân tại một tiệm trà sữa trông bắt mắt bởi tường mang gam màu tươi sáng và được trang trí kèm những họa tiết dễ thương. Luhan nhìn nhanh một lượt dáng vẻ bên ngoài tiệm rồi bước vào sau cậu con trai kia. Cậu con trai kia có vẻ quen thuộc với nơi này, nhanh nhảu chạy đến quầy gọi nước và còn cười nói với bác chủ tiệm. Trong lúc cả hai đang ngồi chờ nước được mang ra, Luhan đã bắt chuyện với cậu con trai kia.

–       Tôi là Luhan. Còn cậu?

–       Sehun.

–       À! Sehuna, cậu đang học cấp 3 phải không?

–       Phải. Năm ba. Còn cậu?

–       Tôi à? Đại học năm hai. Tôi là du học sinh đến từ Bắc Kinh.

–       Vậy ra anh không phải người Hàn? Và anh lớn hơn tôi?

–       Phải! Có gì lạ sao?

–       Không hẳn. Chỉ là hơi ngạc nhiên. Vậy tôi gọi anh là “hyung”?

–       Tùy cậu.

–       Ừm. Hyung.

–       Nghe hay đấy! Haha.

–       Tiếng Hàn của anh rất khá.

–       Thật sao? Cám ơn! Tôi học khoa Ngôn ngữ và Văn hóa Hàn Quốc mà.

–       Ra vậy. À… Cám ơn anh về miếng băng cá nhân.

–       Dễ thương chứ? Tôi vừa mua khi nãy. Hình con thuần lộc, là họ của tôi theo tiếng Trung đấy! Tôi thích mua mấy thứ có hình nai hay thuần lộc, trông thích thích mắt.

–       Vâng, dễ thương. Anh có vẻ tự hào về họ của mình nhỉ?

–       Ừm hửm. Họ là của ba mẹ cho mà.

–       Ừm. Giáng Sinh anh không đi chơi à?

–       Đang đi đây. Với cậu này.

–       Tôi vừa đi học về. Anh không đi với bạn?

–       Không. Một mình là đủ rồi. Có thêm cậu lại càng vui.

–       Ừm.

 

–       Xin lỗi đã để quý khách phải chờ lâu! Chúc quý khách dùng ngon miệng!

Luhan gật đầu và cười cám ơn chị phục vụ xinh xắn rồi quay qua ra hiệu cho Sehun cũng dùng nước đi. Trong lúc nhâm nhi ly trà sữa, hai người bọn họ trao đổi qua lại những thông tin, mẩu chuyện vặt của mình. Cũng thật kì lạ, cả hai chỉ lần đầu gặp nhưng lại nói chuyện với nhau hết sức thoải mái. Cứ như họ đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi, hay là như thể vì chẳng sợ người kia biết mình là ai và nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại đối phương nên không cần phải lo sợ giấu diếm điều gì? Bản thân cả hai cũng không rõ nữa, chỉ là họ tự buông mình vào những câu chuyện vu vơ có đôi phần nhạt nhẽo nhưng chẳng ai muốn dừng lại. Cuối buổi trò chuyện đó, trước khi chào tạm biệt nhau, hai cậu con trai đã trao đổi số điện thoại kèm lời hẹn gặp lại.

{Fanfic|Oneshot} Tự do ruồi đuổi | Sehun/Luhan/Kai

Posted on

A/N:

1. Fic này là fic mình đem dự thi và viết trong thời gian rất gấp dẫn đến tình trạng sai sót rất nhiều và còn rất nhiều ý bị bỏ thiếu. Bản thân cảm thấy thật có lỗi và đáng trách khi không có trách nhiệm với nó vì thế Hina đã mang về thêm chỉnh sửa rất nhiều để hoàn thiện hơn rồi. Cám ơn tất cả đã ủng hộ nó. Hy vọng là không còn lỗi vặt T___T.

3. Fic này Hina tặng ss Tata, vì cứ nghĩ viết một cái fic nào thật con nít khi nghĩ đền ss nên mới ra cái fic này.

 

Tựa truyện: Tự do ruồi đuổi

Author: Hina.chan

Nhân vật: KaiSeLu | Sehun/Luhan/Kai

Rating: K+

Categories: AU, Romance

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi, chỉ có cốt truyện thuộc về tôi.

Summary: Một kẻ chạy trốn và một kẻ chọn đuổi theo kẻ chạy trốn.

===============

Oh Sehun ghét ruồi.

 

Ruồi bay~

{Meo Meo} Trời sáng rồi! | HanLay / LayHan

Posted on

Tựa: Trời sáng rồi!

Nhân vật: Yixing / LAY – Luhan

 

Đã gần 4h sáng.

 

“Mình tập lâu đến vậy rồi sao?” – Yixing nhìn lên đồng hồ và tự hỏi.

 

– Rầm!!!

Tiếng cửa phòng tập bị một lực đá của ai đó tác động vào.

 

– Này! Em muốn chết hả?

– Em vẫn còn sống đây mà!

– Sao không chết luôn đi!

– Em chết anh vui lắm sao?

– Ừh! Chết đi! Anh đây chỉ phải lần này đến đây hốt xác chú mày nữa thôi!

 

Hậm hực, bực bội, Luhan bước đến kéo thằng em nhỏ đi ra khỏi phòng tập.

 

– Từ từ! Em biết đi mà!

– Ừh! Còn biết nhảy nữa! Mà sắp chỉ nằm được thôi!

– Anh nói điên gì vậy?

– Không phải thắt lưng em chấn thương sao? Nhảy kiểu này có ngày nằm luôn một chỗ!

– Đã sao nào!

– Còn dám bướng!

 

Hai anh em nhà này cứ vậy mà cãi nhau suốt cả cái đường về ký túc xá.

 

Quẳng thằng em lên giường, thằng anh đi tắt đèn.

 

– Trời sáng đến bà nó rồi! Anh mày ngủ cái heo gì nữa!!!!!!!!!!!!!!!?

– Thì mọi khi anh vẫn ngủ nướng đấy thôi.

– Chứ không phải cứ vài ngày là phải giật mình khi gà chưa kịp gáy để đi kéo em về sao!

– Thì anh cứ để mặc em. Tập mệt em tự biết về.

– Vậy chừng nào mệt?? Tối nữa? Hay tới sáng mốt?

– Biết rồi!!!! Trời sáng rồi! Đi ngủ đi!

 

Cả hai nhìn nhau xong ai về giường nấy.

 

Trời sáng bảnh con mắt rồi.

 

 

/Mình trả nợ xong vài thứ… trời cũng sáng mất rồi ……….. /

/P.s: mục {Meo Meo} là mục dành cho Mèo lãm nhãm chứ không phải fic đâu :”>/

{Meo Meo} Trật cổ | HanLay

Posted on

Tựa: Trật cổ

Nhân vật: Luhan

 

 

Xi Luhan có một thói quen.Thói quen “quay trái hoặc quay phải”.

 

Riết thì thói quen thành tật.

 

Chính tật này khiến Luhan xém bị “trật cổ”.

 

 

Nguyên nhân dẫn đến nạn thường xuyên đau cổ của Xi Luhan.

 

Do hay ngoái nhìn theo Zhang Yixing.

 

 

Lý do vì sao hay nhìn theo Zhang Yixing.

 

Luhan bị bệnh nhiều chuyện.

 

Mà hình như có mình em nó “đáp ứng” nỗi nhu cầu của anh nó thôi.

 

“Nói qua nói lại” mới sung.

 

Nói với Xiumin đa phần Luhan chỉ nhận được câu “Ừ.” hay một cái gật đầu thôi.

 

Nên Xiumin chỉ dành cho Luhan chơi đá banh cùng chứ nhiều chuyện là phải tìm Yixing thôi.

 

 

Luhan nhớ rằng em nó có chứng “máu khó đông” rất nguy hiểm tới tính mạng.

 

Lâu lâu phải ngó theo coi nó có bị té hay đụng đầu vô đâu chảy máu không.

 

 

Nhưng mà… thật ra là do… Luhan hơi bị ấn tượng về màn nhảy “Nobody” của Yixing.

 

Nó thật sự quá mắc cười.

 

Nên anh nó hay tìm em nó ở mọi lúc để “cười vô mặt em nó”.

 

 

Nhưng mà, thật ra, Xi Luhan cũng chỉ là muốn tìm được “mỗi ngày một niềm vui” thôi.

 

Nên thành ra bây giờ bạn ấy mém bị “trật cổ”.

 

 

Nhưng mà nhìn theo em nó hoài thành thói rồi.

 

Giờ mà không nhìn nữa, chắc cổ anh nó sẽ bị trật nhịp mất.

%d bloggers like this: